Tâm sự - chia sẻ 2013-08-15 09:25:35

Những câu chuyện khó tin nhưng có thật của nàng Sheherazade (Part1)


Câu chuyện tôi kể không có trên báo mạng, vì thấy nó cảm động quá nên tôi đã tự ngồi gõ lại toàn bộ câu chuyện để kể cho các bạn cùng nghe. Trong chuyện là một mảnh đời chan chứa nước mắt… buồn và đau khổ và hoàn toàn có thật.
 
CHUYỆN ĐỜI BẤT HẠNH CỦA TÔI
 
Cuộc đời tôi là một chuỗi ngày chịu đựng đẫm nước mắt. Người ta nói sự chịu đựng có giới hạn, nhưng với riêng tôi, sự chịu đựng là vô giới hạn. Tôi yêu một người nhưng lại làm vợ một người. Chuyện quá xưa cũ, nhưng nó lại đặc biệt trong tình huống của tôi. Tôi bị chính người tôi yêu, người tôi định lấy làm chồng giăng bẫy lừa gạt. Chao ôi, nói ra thì chua chát nhưng phía sau lũy tre làng, cuộc đời của những người phụ nữ nông thôn chúng tôi mới khổ và cay đắng đến chừng nào.
Tôi là thôn nữ, chỉ học đến lớp 10 thôi rồi về nhà quanh năm lo việc đồng án nuôi tằm dệt lụa. Duyên phận kỳ lạ, tôi gặp người tôi yêu một lần tình cờ trong buổi chiều ta. Khi tôi vừa đi hái dâu trên nương về, trời đã nhá nhem tối, tôi gặp một thanh niên bị hỏng xe đạp. Trời sắp tối, các hàng quán sửa xe đã đóng cửa, anh dắt xe đạp bộ cùng tôi đồng hành trên quãng đường về làng. Anh bắt chuyện và qua câu chuyện, tôi đưa anh về nhà nhờ bố tôi vá hộ xe giúp anh. Chúng tôi quen nhau ngẫu nhiên như vậy. Từ đó, thi thoảng mỗi chiều, người con trai đó đạp xe qua cánh đồng đâu thă tôi, giúp tôi hái dâu và chở hộ tôi những gánh dâu trĩu vai về nhà. Anh ít nói, hiền, mặt mũi thanh tú, tôi thầm yêu người con gái ấy lúc nào không hay…

Chúng tôi yêu nhau sáng trong và đẹp như cổ tích. Hai đứa chỉ hẹn hò nhau, gặp gỡ nhau trên nương dâu. Anh chưa một lần cầm tay tôi ngỏ lời yêu nhưng tình cảm của hai đứa thì đã cháy bỏng theo ánh nhìn, khóe mắt và trái tim. Mặc dù anh không chính thức ngỏ lời cầu hôn tôi hay tỏ tình với tôi, nhưng việc chúng tôi có tình cảm với nhau thì đã cả hai dều cảm nhận được. Anh nói, anh về thưa bố mẹ qua nói chuyện người lớn với bố mẹ tôi. Bố mẹ anh lại qua nhà tìm hiểu gia đình tôi thật và ngay sau đó xin phép đặt vấn đề với bố mẹ tôi xin tôi về làm dâu. Nhà tôi nghèo, bố mẹ tôi cả đời chưa bước qua khỏi lũy tre làng. Thấy gia đình nhà người yêu tôi phương trưởng. Bố của anh làm nghề bác sĩ thú y, công việc phát đạt, có cả cửa hàng bán thuốc trong nhà, gia đình bề thế, có của ăn của để nên bố mẹ tôi trong bụng rất ưng ý, thuận tình, mừng thầm cho con gái có nơi chốn đàng hoàng để gả con về làm dâu.
Đám cưới sau đó được xúc tiến mau lẹ. Thật kỳ lạ, khi tiến hành các thủ tục chạm ngõ, gặp gỡ họ hàng hai bề và bàn thủ tục ăn hỏi, tiến hành hôn lễ, tôi không thấy có sự xuất hiện của anh, người yêu của tôi, người tôi đã phải lòng và lấy làm chồng. Thoáng có chút phân vân trong tôi nhưng tôi cũng không dám nói ra. Ai lại chưa cưới mà đã hỏi thăm nhau như vợ chồng, ngại lắm. Đám cưới diễn ra, họ trai đến rước dâu không thấy chồng tôi, chỉ thấy các cụ, các trưởng lão, bô lão. Tôi và bố mẹ tôi, họ hàng phân vân lắm. Về nhà chồng, lúc này tôi mới té ngửa ra, người chồng mà tôi cưới hôm nay không phải là người con trai vẫn thường gặp tôi, vẫn thường hái dâu cho tôi, vẫn thường chở hộ tôi những gánh dâu nặng trĩu về nhà trong những buổi chiều ta; người đã gieo vào lòng tôi thương nhớ, mong ngóng, chờ đợi và thổn thức; người đã lấy đi những đêm mất ngu thời con gái của tôi. Người đã đong chật khoảng trời bên khung cửi nhà tôi, giúp tôi dệt nên những mơ ước về một mái ấm gia đình và những đứa con thơ… Trong đám cưới, khi nhận ra người ngồi bên cạnh không phải là anh, tôi sốc và chỉ chực ngã lăn ra đất vì choáng váng.
Người ngồi bên cạnh tôi trong vai trò là chú rể có gương mặt giống người tôi định lấy làm chồng như hai giọt nước. Chỉ có tôi, chỉ có bố mẹ tôi, những người trong cuộc gần gũi mới nhận ra đó không phải là người tôi đã yêu thương và ưng thuận lấy làm chồng. Một đám cưới xảy ra cách đây có đến mấy chục năm, thời ấy, con cái vẫn còn thấm đẫm đạo lý Cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy. Trong nhà có việc, có khách, nếu có chuyện gì xảy ra, hiểu lầm gì, dù nhỏ hay lớn đến đâu cũng phải nhịn lại rồi lát nữa khách khứa ra về mới được đóng cửa bảo nhau chứ tuyệt đối không thể làm rùm beng lên, mất mặt hai họ, gia đình, mất mặt cô dâu, chú rể, mất sỹ diện của bố mẹ nhà gái lẫn nhà trai. Cái tời của tôi là như vậy, con người chưa dám bứt phá ra trước mọi hoàn cảnh tình huống trớ trêu. Tất cả cứ phải dằn lòng, bấm bụng, chịu đựng cái đã, rồi nói chuyện sau, lúc ấy mới tính đến cách xử lý. Suốt đám cưới, ruột tôi như có lửa đốt. Cái người trong vai chú rể ngồi bên cạnh tôi gương mặt và ngoại hình giống anh như đúc, nhưng trên gương mặt ấy rỗng không, không khái niệm, không tinh thần, không cảm xúc, không ý nghĩ. Tôi hoảng loạn và lo lắng điên đảo. Suốt cả đám cưới, hai họ ăn uống chuyện trò rôm rả, trong khung cảnh ấy, không còn ai để ý đến cô dâu chú rể sắc mặt thế nào. Đám trẻ con bu kín hàng rào chỉ trỏ vào đám cưới. Chúng bàn tán xì xào… và người lớn lại khua gậy đuổi chúng đi. Ngày xưa, cứ nhà nào có đám cưới, trẻ con tò mò kéo nhau đi xem cô dâu chú rể mà chủ yếu là xem mặt cô dâu, xem đám cưới, xem văn nghệ và thỉnh thoảng thò tay nhón trộm những chiếc kẹo xanh đỏ…
 
(còn nữa- sẽ up ở phần comment)
 
Không thể thực hiện tác vụ do chủ đề hiện đang ở trạng thái lưu trữ

ID của thớt làm tao nghĩ đến Nghìn lẻ 1 đêm seherazaz

thanks, đúng vậy đó :D

ID của thớt làm tao nghĩ đến Nghìn lẻ 1 đêm seherazaz

tiếp đi bạn, tò mò quá…….:D

Cỗ cưới rồi cũng tàn, mọi người ra kéo nhau lục đục ra về. Tôi kéo tay bố tôi và hoảng hốt nghẹn ngào nói với bố: "Bố ơi, người này không phải a K con định lấy làm chồng. Không phải đâu bố ạ. Con bị lừa rồi". Bố tôi biến sắc mặt. Nước mắt tôi lúc ấy không ngăn nổi, tuôn dài. Phần vì nhớ nhà, tâm trạng của con gái đi lấy chồng, phần vì bấn loạn tinh thần trước sự việc diễn ra, tôi chẳng biết phải làm gì hơn là khóc. Bố tôi an ủi tôi: "Mọi việc đâu còn có đó. Con cứ vào nhà đi, dẫu sao bây giờ con cũng là gái đã có chồng rồi. Ngày kia về làm lễ lại mặt bố mẹ vợ, bố sẽ hỏi cho ra nhẽ việc này. Con yên tâm". Nhà chồng thấy tôi khóc, mặt buồn rười rượi, mẹ chồng và bố chồng tôi bèn chạy ra ríu rít đon đả chào bố tôi. Cái người là chồng tôi mặt nghệt, đứng trơ như trời trồng khi thấy tôi khóc. Bà mẹ chồng ngoắc tay làm ký hiệu gì đó với chong tôi ý là ra và đến băt tay chào bố vợ đi con, để ông còn về. Nói mãi, giục mãi, cái người thanh niên đần độn trong vai chú rể mới hiểu ra vấn đề, mới chạy ra hềnh hệch bắt tay chào bố tôi. Đền bây giờ, cả tôi và bố tôi sững người như chết đứng. Người thanh niên đó bị chứng câm điếc bẩm sinh. Anh ta khỏe mạnh, đẹp trai và giống người tôi đồng ý lấy làm chồng như hai giọt nước. Chỉ có điều anh ta bị câm điếc nên khuôn mặt không được khôn mà hơi lơ láo, dài dại do không có phản xạ âm thanh… Bố tôi lúc ấy không thể ra về nổi nữa. Ông bảo mọi người cáo lui về trước. Ông quyết định ở lại hỏi cho ra nhẽ. Ông nói với bố mẹ chồng tôi: " Tại sao lại có chuyện như thế này. K đâu? Con gái tôi yêu K và đồng ý lấy K làm chồng cơ mà. Tại sao mọi chuyện lại như thế này. Xin ông bà giải thích cho tôi hiểu. Gia đình tôi đang bị ông bà lừa gạt thật quá đau lòng". Đến lượt bố mẹ chồng tôi lúng túng không kém. Cả hai ông bà nhìn nhau ngơ ngác! "Ơ, thế thằng K chưa nói gì với ông bà đây à?"

Waiting for next parts3bathing3

Một cuộc chuyện trò đẫm nước mắt ngay sau đám cưới ở trong gian 7 ngôi nhà gỗ lim của bố mẹ chồng tôi. Cuộc họp kín, chỉ đôi bên thông gia gồm bố mẹ chồng tôi, người chồng bất đắc dĩ của tôi và bố con tôi. Suốt cuộc trò chuyện tôi chỉ biết khóc. Bà thông gia là mẹ chồng tôi cũng thút thít khóc. Những lời của bố chồng tôi như những nhát dao giết chết bố con tôi lúc ây: " Chẳng dấu gì ông bà đằng ấy, nhà tôi được 7 anh chị e nhưng có tới 5 đứa con gái. Vợ chồng tôi có sinh được hai mụn con trai là hai anh em song sinh. Thằng em thì bình thường như bao đứa trẻ khác, thông mình, lanh lợi, nhưng thằng anh thì lại mắc chứng câm điếc bẩm sinh, nên cháu phát triển chậm không được như bạn bè cùng trang lứa. Cháu vì thiệt thòi khiếm khuyết nên mặc cảm, ít ra khỏi nhà. Cháu cũng ngoan ngoãn, hiền lành, ở nhà giúp bố mẹ việc nhà lặt vặt. Cháu bị khiếm khuyết vậy nhưng chân tay khéo léo, đặc biệt cháu phụ giúp tôi trong việc chữa bệnh cho súc vật ở thôn trên xóm dưới. Đến tuổi lấy vợ, bảo cháu nhưng cháu không chịu. Ông thấy đó, sinh con, ai nỡ lòng, số phận cháu như vậy, nhà tôi cũng rất thương con và buồn tủi. Nhìn bạn bè trang lứa của cháu đã thành thân, đứa có con, có cái cả rồi vợ chồng tôi cũng buồn lắm. Thằng K nghỉ hè, vì cháu đang học bấm huyệt bốc thuốc ở Viện Đông y của tỉnh, tôi mới bàn với thằng K bảo mày đi kiếm vợ cho anh mày đi. Nếu có ai đó thương anh mày, thương gia đình mình thì về báo để bố mẹ sang nhà người ta thưa chuyện. Mày nhớ phải nói rõ hoàn cảnh anh mày, nhà người ta ưng thuận thì mới được. Đừng có giấu giếm gì, lựa lời mà nói cho tế nhị, cũng đừng nói nhiều nói sâu quá mà người ta không đồng ý. Thế rồi được một thời gian, thằng K về nói với vợ chồng tôi là nó không làm được việc kiếm vợ cho anh nó mà nó xin phép được cưới vợ trước. Tôi mắng cho nó một trận, bảo mày ích kỷ, mày lấy vợ lúc nào chẳng được. Mày phải giúp anh mày trước chứ, anh em như thể tay chân huống hồ gì anh mày lại thiệt thòi như vậy. Từ đó tôi không thấy thằng K nói gì thêm. Được một thời gian nó về và bảo vợ chồng tôi sang nhà ông bà thưa chuyện. Xong nó lên trường học luôn. Đám cưới thằng anh, nhắn nó về mà không thấy cháy nó về. Ngày vui trong đại của anh trai nó mà nó cũng không có mặt. Vợ chồng tôi cũng không hiểu vì sao. Còn chuyện vợ chồng tôi sang nhà thưa chuyện với ông bà, thì tôi cứ nghĩ thằng K đã có lời trước với ông bà về anh trai nó rồi và được ông bà chấp thuận thì gia đình tôi mới được phép đến thưa chuyện để xin hỏi cưới cháu đây cho con trai chúng tôi. Chúng tôi không dám nhắc đến khuyết tật của thằng N nhiều, lỡ ông bà lại đổi ý. Ai ngờ, thằng K chưa nói gì với cháu đây và ông bà cả. Gia đình tôi thật có lỗi với nhà bên đó. Tội lỗi này thật là lớn, khong biết nói sao cho vừa được, Tôi chỉ xin cháu đây, xin ông và nhà bên tha tội cho gia đình họ mạc nhà chúng tôi"…
Nói đến đây, bố chồng tôi quỳ sụp xuống chân cha con tôi mà vái lấy,vái để. Nước mắt ông thông gia cũng trào ra. Bố tôi giơ hai tay lên trời cay đắng thốt lên: "Ông trời ơi! Tôi phải làm sao đây, sao ông trời lại trao cho con gái tôi một số phận khốn khổ như thế này"…
(Còn nữa :'( …)
 
 

#4963485 2
vấn đề của mài là clone quá ngu nên dễ bị phát hiện3crisp3

lại thế rồi ……………………..3blingeye3

Chú ngố quá, nhìn vậy mà ko ra sao? ta nhìn cái biết ngay!

@Sheherazade: thôi nào!3ahhyes3

@Michael_Corleone : cũng đã đoán được…….;));))

#4963986 1
@Michael_Corleone : ta chưa gặp ai có mặt như vậy bao giờ nên chịu3ahhyes3 cứ đoán bừa vậy thôi3ahhyes3

@oversea68: có con lừa boykt là ngây thơ =))
@boykt: 3crisp33crisp33crisp33crisp3

#4963498 1
Dài qúa đếu thèm đọc =))

típ đi thớt ơi….mất hứng qá

mình đang làm việc, vì cái này phải gõ nên tối mới up đc, còn dài và đau buồn lắm :( chờ đọc nghen :)

@Sheherazade viết dài dài đọc lun lần….hết dép lót ngồi hóng oài :d

@huongduong : ok, hết dép khi nào ra part tip theo mình gửi qua nhà cho, ko phải khổ công ngồi hóng nhá. Cơ mà đọc thấy đau khổ lắm :(

@Sheherazade thik đọc truyện kỉu zậy mờ…..nhưng kết có hậu thì đc

@huongduong : đây là 1 câu chuyện hoàn toàn có thật của bác Quỳnh Nga ở Sơn Tây- HN.

@Sheherazade viết đều tay thì đc :d

3bored3 haizzzzzzzzzzzzzzz chữ nhìu quá

@CoGiHot : chỉ dành cho người thích đọc mà thôi, cảm ơn đã ghé qua :)

Sheherazade sẽ kể cho các bạn nhiều câu chuyện đời khó tin nhưng có  thật, nếu bạn nào thích thì hãy đồng hành cùng mình nhé 

3blingeye3Yeah………. Where u go, I follow!3burning3

@Michael_Corleone : reason following me?

@Sheherazade: 3aha3wanna know 'bout your reasons to do that!3aha3

@Michael_Corleone : 'to do that' ? what s it mean? i registed this rum to share the story about love

@Sheherazade: 3blingeye3No say anymore, play cards game? :X

@Michael_Corleone : i nt know how to play any game :D

@Sheherazade: really? I'm playing :D cheer me!:D

@Michael_Corleone : of coz :D

Đêm tân hôn của tôi là một đêm trắng ngập nước mắt. Tôi quá hiền lành, quá nhút nhát, lại được cha mẹ dạy dỗ về tiết hạnh của người con gái đã bước về nhà chồng là trở thành người của nhà người ta rồi, thế nên tôi không thể vùng dậy và bỏ về nhà bố mẹ đẻ của tôi sau lễ cưới được. Bố tôi trở về trong ngậm ngùi cay đắng. Nước mắt đàn ông của ông trong ngày hạnh phúc trăm năm của con gái đã phải nhỏ xuống chua xót. Ông chỉ nói được với thông gia một câu: "Ông bà ác quá, cả nhà ác quá, sao nỡ lừa gạt con gái tôi, bắt con tôi phải chịu nghiệp chướng nhà ông bà". Bố tôi gọi tôi ra và bảo với tôi: "Con trở về nhà với bố mẹ. Không được phép chịu khổ, chịu nhục. Con còn cả cuộc đời con ở phía trước. Về với bố mẹ đi rồi làm lại cuộc sống con ạ". Không hiểu sao trước những lời của bố, tôi lại đứng chôn chân. Không hiểu vì lẽ gì mà lúc đó tôi lại không xách túi theo bố tôi trở về nhà. Tôi vẫn như một người u mê, ở lại nhà chồng, ở lại với ngổn ngang một mối tơ vò như vậy.
Đêm tân hôn, người chồng câm điếc của tôi ngủ ở phòng ngoài với bố. Tôi ngủ trong buồng hạnh phúc với mẹ chồng. Đêm đó cả hai mẹ con ôm nhau khóc. Bà mẹ chồng trải lòng cho tôi nỗi cay đắng và buồn tủi khi có đứa con trai khuyết tật. Nước mắt người mẹ chảy dài theo năm tháng, kể từ ngày sinh đứa con trai bị câm điếc. Hai anh em song sinh nhưng K lanh lợi, hoạt bát và thông minh bao nhiêu thì N (anh trai song sinh của K) lại thiệt thòi bấy nhiêu. Sinh con không ai sinh được số phận. Nhìn thấy con lớn lên, thiệt thòi buồn bã, lòng cha mẹ đau xót. N tuy bị câm điếc nhưng không đến nỗi khờ khạo, sức vóc cũng khỏe mạnh nên bố mẹ mới mong muốn tìm cho N một người vợ, một cô con dâu để cho N cũng có được một gia đình bình thường như bao gia đình khác. Để N cũng có được một cuộc sống như bao người khác cho đỡ tủi phận, bố mẹ đã giao trách nhiệm cho K tìm vợ cho anh. Và bây giờ, mọi chuyện xảy ra như thế này. Mẹ chồng nói với tôi rằng: "Cả nhà mang tội với con. Chỉ tại thằng K không rõ ràng, không nói cho con biết sự thật, thành ra con mang nỗi oan ức của một người bị chính gia đình chồng lừa đảo. Bố mẹ chỉ mong con tha thứ cho bố mẹ, tha thứ cho cả gia đình nhà bố mẹ. Bố mẹ cũng tùy con quyết định cuộc đời, con về lại nhà bố mẹ đẻ cũng được, bố mẹ không bắt con phải chấp nhận số phận, buộc cuộc đời con vào cuộc đời thằng N đâu".
 

Tôi đã dằn vặt trắng đêm tân hôn với nước mắt đau khổ. Sáng ra, N chồng tôi tự tay lễ mễ bưng một bát canh gà thuốc bắc vào tận buồng cho tôi. N chỉ ê a mấy tiếng và nở một nụ cười ngớ ngẩn rồi tẽn tò đi ra… Tôi đổ bệnh ngay sau sáng hôm ấy, sốt ly bì miên man và mê sảng… Trận ốm thập tử nhất sinh ấy, bệnh tôi ngày một nặng. Bố chồng tôi sau khi kê đơn bắt mạch cho tôi không đỡ đã gọi K về để chăm sóc cho tôi may ra bệnh tình tôi mới thuyên giảm. Tôi ốm đúng ba tháng, tóc rụng xơ xác… Suốt ba tháng ấy, ngày nào K cũng thăm bệnh cho tôi. Tự tay K bốc thuốc sắc cho tôi uống, tự tay K làm các món canh thuốc bắc cho tôi húp  để lấy lại sức, lấy lại tinh thần. Cả ba tháng đó, K quỳ bên giường bệnh của tôi và sám hối. Nước mắt K cũng nhỏ xuống tôi không biết bao nhiêu lần… K thú nhận toàn bộ sự việc và câu chuyện đau lòng này với tôi. K thú nhận tất cả sự thật mà tôi cần được biết, được giải quyết thấu đáo để cho tinh thần của tôi được giải thoát dần dần. K thú nhận rằng, đâu tiên, ngay từ cuộc gặp gỡ tình cờ nơi cánh đồng dâu với tôi, K đã yêu tôi. K không cố tìnhđi tìm tôi để hỏi vợ cho người anh trai bất hạnh của mình. K không hề nhắm vào tôi để thực hiện mục đích của bộ mẹ K giao nhiệm vụ cho K. Chỉ là tình cờ thôi, gặp gỡ rồi yêu thương nhau, rồi cảm thấy không thể thiếu nhau được nữa nên K đã về nhà xin bố mẹ cho cưới vợ trước. Nhưng bố mẹ K không nghe, cho rằng K muốn lấy vợ lúc nào mà chẳng được, phải lo cho người anh song sinh thiệt thòi trước rồi mới được phép nghĩ tới bản thân. Biết là không thể thuyết phục được bố mẹ, khi bố mẹ hỏi mày đã tìm được người con gái nào có thể thương anh mày chưa thì K đã buột miệng nói với bố mẹ về tôi và địa chỉ nhà tôi. K nói: "Bố mẹ có thể sang bên ấy hỏi xem nhà người ta có đồng ý không? Từ nay trở đi bố mẹ tự lo việc này cho anh con, con không thể làm thay bố mẹ hay kiếm vợ thay anh được. Việc làm này thất đức lắm."

cái j zậy thớt…..đang đọc ngon lành :-s

@huongduong : thức khuya thế, tưởng ngủ rồi, cũng buồn ngủ quá nên không tiếp đc bảo để sáng viết tiếp.

Nói xong, K bỏ lên chỗ học và ở luôn trường không về. Ở nhà bố mẹ chồng tôi phấn khởi mang lễ vật sang đặt vấn đề với gia đình nhà tôi. Cũng vì e ngại, lại tưởng con trai đã có nói sơ qua về tình hình người anh trai tật nguyền, thế nên khi sang chơi đặt vấn đề, bố mẹ chồng tôi đã tránh không nhắc lại chuyện đó. Bố mẹ chồng tôi chỉ sợ nói ra hoàn cảnh lần nữa, gia đình tôi và cô dâu đổi ý thế nên tịnh không đả động gì đến bệnh tất khiếm khuyết của con trai. Thấy bên nhà gái vui vẻ ưng thuận, con dâu xinh đẹp, dịu dàng, nết na nên bố mẹ chồng tôi mừng lắm mới vội vàng tiến hành hôn lễ. Còn gia đình tôi là nông dân thật thà chất phác, bản thân tôi cũng là thiếu nữ mới lớn, hiền lành chân chất, khi thấy gia đình nhà người yêu đến đặt vấn đề xin cưới thì cả bố mẹ và toi đều chấp thuận luôn mà không ai để ý hay thắc mắc tới những điều bất thường trong suốt quá trình từ hôm ra mắt, đến lễ chạm ngõ ăn hỏi đều không thấy K đi cùng. Bố tôi có hỏi thì bố mẹ chồng tôi trả lời K đang bận học trên trường y học cổ truyền nên không về được. Và cuối cùng, cũng chỉ vì thật thà đến mức ngốc nghếch, bố mẹ tôi, và bản thân tôi đã vướng vào câu chuyện bất hạnh này…
Trong suốt 3 tháng ốm tưởng chết, tôi nằm bệt trong buồng, mặc cho K nói, rồi van xin, khóc lóc, tôi không một lần hé răng. Trên gương mặt hốc hác của tôi chỉ có hai hàng nước mắt là không ngừng chảy. Nước mắt tôi chảy rồi lại khô, khô rồi lại đầm đìa chảy… Cả gia đình nhà chồng tôi lo sợ hốt hoảng, mời hết thầy thuốc đông tây ý về để chữa trị cho tôi, còn mời cả thầy phù thủy về lập đàn cúng tế cầu xin trời đất tha tội xin cho tôi khỏi bệnh. Tôi không chịu đi viện mà dứt khoát ở nhà. Cha mẹ chồng tôi cuống quýt xin tôi tha tội cho họ. K ngày đêm túc trực bên gường bệnh của tôi, bắt mạch bốc thuốc và tự tay bón cho tôi từng thìa cháo. K gầy sọp đi, lúc nào cũng gục đầu bên giường bệnh của tôi và khóc vì thương tôi, vì ân hận. Có lẽ sự tận tụy của K đã giúp vực tôi dậy, dìu tôi trở về với cuộc sống chăng. Những ngày tháng tôi cấm khẩu nằm trên giường bệnh với hai hàng nước mắt chảy đầy khuôn mặt, K đã sám hối rất nhiều. K nói K có tội với tôi, K xin tôi đừng chết, đừng bỏ K mà đi. K nói với tôi K đã sai lầm, K đã thấm thía nỗi sai lầm không thể tha thứ này. K còn yêu tôi nhiều lắm, K không thể để mất tôi lần nữa. Nếu tôi mà chết, K sẽ chết theo, vì K còn yêu tôi quá nhiều… Tất cả chỉ làm một phút dại dột nghe theo lời sắp đặt của cha mẹ mà K đã làm điều trái với lương tâm, đạo đức. Chỉ tại K hèn quá, trẻ con và ngu ngốc quá, không biết cách giải quyết những bế tắc trong cuộc sống thế nên mới bỏ lên trường học và để lại mối tình không lối thoát với tôi ở nhà. Trong thâm tâm, K nghĩ rằng tôi sẽ không bao giờ đồng ý lấy anh trai song sinh bị khuyết tật của anh ấy. Gia đình tôi cũng sẽ không thể đồng ý cho chuyện như vậy xảy ra. Và K vì một chút hèn yếu đã chạy trốn thực tế và hoàn cảnh của mình. K cũng không thể ngờ được mọi chuyện lại diễn ra không đúng với suy đoán đơn giản của K. Thế nên, giờ với mặc cảm tội lỗi, K đã sám hối trước tôi rất nhiều, đã vô cùng đau khổ cầu xin tôi khỏi bệnh và đừng chết.
Tôi làm sao mà chết được. Cuộc đời bất hạnh của tôi chỉ mới bắt đầu. Tôi làm sao đầu hàng số phận như vậy được. Hết ba tháng, tôi bắt đầu ngồi dậy được. Mái tóc rụng xác xơ đã bắt đầu xanh trở lại. N người chồng câm điếc của tôi vui ra mặt. Anh không có chút nhạy cảm nào để lờ mờ hiểu và hình dung được vì số phận bất hạnh của mình mà kéo theo không biết bao nhiêu sự cố, bao nhiêu chuyện buồn, và kéo theo thêm bao cuộc đời cùng chịu chung nỗi buồn đau bất hạnh với anh. Anh không thể hiểu được, bởi mọi thứ âm thanh với anh là vô nghĩa. Cái cách mà anh tiếp nhận cuộc sống, tiếp nhận xung quanh có lẽ cũng chỉ là bản năng mà thôi. Thế nên, chắc chắn anh đứng ngoài mọi nỗi đau khổ của thế gian. Anh đứng ngoài mọi biến thiên của con người và vạn vật xung quanh. Thỉnh thoảng anh cũng tìm cách lại gần tôi và cười ngớ ngẩn… Tôi không hiểu anh muốn thể hiện điều gì, anh ta có biết vì anh, tôi đang trải qua những tháng ngày tưởng không thể sống nổi vì sốc? Chịu, tôi không biết trong đầu anh nghĩ gì, chỉ biết thỉnh thoảng anh cũng tự tay bưng cho tôi bát canh gà với nụ cười ngô nghê trên gương mặt không cảm xúc.
Tôi dậy được, bắt đầu ăn được những bát canh thuốc bắc đầu tiên. Da tôi hồng lại, tóc bắt đầu mọc xanh ra, môi đã thắm hồng…
 

mới mua đôi dép lào rồi thớt ơi……có dép lót rồi,mừng qá chừn ^^

@huongduong :D, cơ mà dép lào như thế nào nhỉ, nghe nhìu roài mà ko bit nó ra sao?

@Sheherazade hỏi a gồ để bit thêm chi tiết :d

Đánh dấu có thời gian sẽ đọc 3crisp3

Tóc tôi bắt đầu mọc ra và đen trở lại. Da thịt tôi đã bắt đầu lại hồng hào lên. Tôi đã khỏe và dậy đi lại được. Cả nhà chồng tôi mừng lắm. Vậy là sau 3 tháng về làm dâu, có ai có thể thấu hiểu nôỉ sự tình của tôi là cô dâu vẫn còn trinh tiết. Từ ngày tôi ốm nặng, nhà chồng tôi cũng đóng kín cửa nên chẳng mấy ai biết rõ sự tình. Tôi khỏi ốm, K lại chính là người bảo với bố mẹ cho thay thế anh trai làm chồng tôi. K quỳ lạy khóc lóc với bố mẹ anh ấy rằng đã gây nên tội lỗi với tôi, bây giờ anh ấy và bố mẹ không nên gây thêm tội lỗi cho tôi nữa. Tôi phải được lấy người tôi yêu làm chồng. Gia đình họ không thể tiếp tục màn kịch đánh tráo chú rể để buộc đời một cô gái hiền lành xinh đẹp vô tội là tôi vào cái bẫy hôn nhân ác độc này.
Tôi ngồi chết lặng nghe tất cả những bão tố trong gia đình mới của mình lòng lạnh ngắt hoang vắng trước những lời K nói và van vỉ. Mọi chuyện rối tinh rối mù len. Bố mẹ chồng tôi sau trận ốm của tôi thì rất lo sợ nên khi K đề nghị được là chồng của tôi thì vội vã đồng ý ngay. Cho dù miệng lưỡi thế gian, người đời sẽ đối diện với chuyện hôn nhân của hai anh em họ ra sao thì bố mẹ chồng tôi cũng liều mình mặc kệ. Nhưng nào ai lường trước được mọi chuyện. Sau lũy tre xanh như thế này, sóng ngầm của những thị phi dậm đặc hủ tục, lạc hậu ở những vùng nông thôn không biết sẽ còn dai dẳng đến mấy mươi đời. Rồi con cái lớn lên, chúng sẽ mang những câu chuyện rỉ tai nhau truyền dời truyền kiếp ở trong làng rằng mẹ nó ngày xưa cưới anh nhưng rồi lại lấy em, rằng gia đình nhà nó mạt vận hay sao mà hai anh em lại lấy một vợ… Tôi nghĩ đến tất cả nhưng điều đó mà thấy rùng mình sợ hãi. Bằng mọi giá tôi phải thoát ra tất cả. Phải thoát ra tất cả thôi.

#4983803 0
tiếp đê tiếp đê 

Tôi xin phép bố mẹ tôi thoát ra khỏi những sắp đặt cay đắng này. Tôi nói trong nước mắt: "Xin bố mẹ cho con được tự quyết định cuộc đời con, cho dù con không biết phải làm lại ra sao, như thế nào khi con bước chân về nhà đây rồi trong một lễ cưới hỏi đàng hoàng. Con biết tất cả sẽ đau đớn thị phi lắm nhưng xin bố mẹ cho con ra đi. Con không thể ở lại với mớ bòng bon của số phận như vậy được." Mặt cho K khóc lóc van xin tôi ở lại và cho K một cơ hội nhưng lòng tôi đã lạnh lẽo. K làm sao hiểu được sau tất cả những gì K đã làm với tôi thì tình yêu tôi dành cho K đã chết. Chết sâu, chết tức tưởi, chết không còn dấu vết, còn chăng chỉ là một sự lạnh lẽo hoang vắng bao trùm lên trong mọi ý nghĩ tôi dành cho gia đình K.
Chiều hôm ấy, tôi sửa soạn khăn gói để ra đi. Mà thực sự tôi cũng ko biết sẽ đi về đâu khi trong túi không có tiền bạc. Trở về nhà bố mẹ đẻ thì đau đớn ê chề cho bố mẹ lắm. Rồi ngày mai hàng xóm láng giềng sẽ biết nhìn thế nào đây? Bố mẹ tôi làm sao có thể chịu đựng nổi những ánh mắt nghi hoặc, những lời nhỏ to bàn tán. Trở về nhà ư, có ai thấu hiểu tôi là gái có chồng mà vẫn còn nguyên trinh tiết của người con gái. Có ai sẽ tin tôi, yêu thương tôi và sẽ lại cưới tôi làm vợ khi trong tâm hồn tôi mang một vết thương sâu nặng như thế này??? Hàng trăm câu hỏi giày vò nhưng tôi vẫn dứt khoát phải ra đi thôi. Không còn cách nào khác, không còn cách nào khác hơn để cứu lấy cuộc đời, cứu lấy số phận của tôi…
Không hiểu sao, trong tất cả những chuyện bàn bạc của gia đình, N không bao giờ xuất hiện, thế nhưng anh ta biết được quyết định của tôi là sẽ ra đi. Buổi chiều ấy, tôi nhìn thấy gương mặt N buồn lắm. N luẩn quẩn qua lại trước cửa buồng tôi (thực ra là buồng cưới của tôi với N) mà không dám vào. Tôi nhìn thấy ánh mắt, gương mặt nghệt ra đờ đẫn của N, tôi hiểu anh ta dường như cũng đã linh tính được mọi chuyện chẳng lành…
Hoàng hôn nhập nhoạng, tôi xách túi từ biệt gia đình chồng ra đi. N lén lútđi theo tôi từ lúc nào. N chạy theo tôi hết quãng đồng, tay xách theo lồng có đôi chim Hoàng Khuyên tuyệt đẹp dúi vào tay tôi. Tôi sững người trước đôi chim quý mà N cưng như báu vật. Hằng ngày, ngời giờ theo bố đi chữa bệnh thú y trong làng, thời gian rãnh rỗi tôi vẫn thấy N chăm chút cho chim ăn, tắm cho chim và dạy chim những cử chỉ riêng mà chỉ N với đôi bạn chim kia mới hiểu nhau được. Tôi dừng lại và ngồi xuống gốc cây gạo ở đồng làng cùng N. Lần đầu tiên, tôi tìm cách trò chuyện với N. Tôi không thể hiểu những âm thanh N phát ra ú ớ… nhưng tôi thấy N đưa hai tay dâng đôi chim Hoàng Khuyên cho tôi. Tôi thấy trong mắt N long lanh hai giọt nước mắt. N khóc ư? Vì tôi ra đi, vì anh ta mất vợ, hay vì thương xót cho số phận và hoàn cảnh trớ trêu của tôi??? Tôi không biết. Tôi chỉ biết N đã khóc, cái người đàn ông tưởng như vô tri vô giác, tưởng như ngớ ngẩn khờ khạo kia cũng đã biết khóc vì một người con gái bất hạnh như tôi chăng? Hay anh ta khóc vì luyến tiếc đôi chim quý giá? Tôi chua chát trong lòng… N đưa đôi chim cho tôi rồi chạy một mạch về làng không ngoái đầu lại. Bóng anh ta lầm lũi sậm đen trên cánh đồng đã ngập tràn bóng tối.
 

Tôi về ở nhà một tháng, nếm đủ điều tiếng của gái bỏ chồng về nhà mẹ đẻ. Có một chút tiền dành dụm của bố mẹ chồng và bố mẹ đẻ cho, bố tôi khuyên tôi rời làng ra đi. Đừng ở làng nữa mà khổ, rồi lại mang tiếng có chồng, bỏ chồng thì không thể lấy được chồng. Tôi bỏ lại đôi chim Hoàng Khuyên cho bố tôi chăm rồi lên đường đi vào Gia Lai trồng cà phê theo một người họ hàng xa để đoạn tuyệt với quá khứ. Hai năm sau, tôi lấy chồng, một người đàn ông cục mịch, tốt bụng sinh ra ở núi rừng Gia Lai, cả đời chỉ biết có nương rẫy. Cuộc sống bình yên trôi đi. Tôi sinh được một trai, một gái. Khi các con hơn 5 tuổi, tôi dắt chồng con về quê ngoại thăm bố mẹ và họ hàng, cũng là để cho các con biết mặt ông bà ngoại, biết gốc gác quê hương của mẹ. Không ngờ, lần đầu tiên sau hơn 7 năm quay trở lại quê nhà, tôi được K phát bệnh trầm cảm kể từ ngày tôi ra đi. K bỏ học dở dang trước kỳthi tốt nghiệp, ở lỳ trong nhà và không chịu tiếp xúc với ai. Nghe nói gia đình K đã đưa anh đi bệnh viện tâm thần chữa trị nhưng không khỏi. Giờ đây, K sống lặng lẽ trong gia đình cùng bố mẹ, không chịu ra ngoài, không tiếp xúc với ai. Cũng may là K còn nhớ những gì đã học được ở trờng Đông y, biết bốc thuốc đông y chữa bệnh cho mọi người trong làng. May còn chút tỉnh táo trong công việc đã cứu phần đời còn lại của K. K không chịu lấy vợ, không tiếp xúc trò chuyện với ai. Cả ngày lầm lũi như cái bóng. Nhưng được cái, thuốc bắc của K khá hiệu nghiệm trong chữa bệnh nên khác đến cắt thuốc khá đông. Công việc làm cho K khuây khỏa đi nhiều. Còn N thì lấy vợ và đã có 3 đứa con. Vợ N là một cô gái câm điếc ở làng bên. Bố mẹ N đi cưới hỏi cho N. Thật may, trong ba đứa thì chỉ có một đứa bị di truyền của bố mẹ, hai đứa còn lại đều khỏe mạnh. N vẫn cùng bố đi chữa bệnh thú y, còn vợ N thì ở nhà chăm lo cơm nước giúp gia đình.

Trong một tháng về thăm quê, không hiểu chồng tôi đã nghe ai đó lắm chuyện đã kể lại mà biết được câu chuyện cũ của tôi từng đã một lần lấy chồng và bỏ về nhà bố mẹ đẻ sau ba tháng làm vợ làm dâu. Rằng nguyên nhân K dở khôn, dở dại là nguyên do từ việc tôi bỏ đi. Kể từ đó, cuộc hôn nhân của tôi không còn lấy một ngày nào thanh thản, hạnh phúc nữa. Chồng tôi đưa cả gia đình trở về Gia Lai trong uất ức. Về đến nhà, anh ta đã lao vào đánh chửi tôi, chửi bới tôi là một kẻ lừa đảo. Rằng đã từ lấy chồng mà giấu anh ta… Thêm một lần nữa, cuộc đời bất hạnh của tôi đẫm trong nước mắt. Tôi cố giải thích mọi chuyện cho chồng tôi hiểu, kể hết ngọn ngành để anh ta thông cảm cho số phận, hoàn cảnh trớ trêu của tôi nhưng chồng tôi dẫu nghe vợ mà trong lòng vẫn ấm ức hằn học vì tôi đã giấu anh ta cả một sự việc động trời. Một người đàn ông sinh ra từ vùng đất đỏ bazan, cả đời chỉ biết có cây cà phê, nương rẫy, làm sao đủ tinh tế để nhớ cái giây phút thành chồng, thành vợ đầu tiên của chúng tôi khi tôi vẫn hoàn toàn còn trinh tiết. Tôi nhắc lại chuyện đó nhưng chồng tôi vẫn hậm hực, hồ nghi. Cơn ghen cộng với cảm giác bị vợ lừa dối về quá khứ phức tạp của vợ đã làm cho chồng tôi mù quáng. Từ đó anh ta uống rượu rất nhiều và đánh đập tôi như cơm bữa. Khi tôi mang thai đứa con thứ 3, anh ta đánh đập tôi đến nỗi trụy thai…
Tôi cay đắng chấp nhận tất cả. Tôi đã bỏ chồng một lần, không lẽ giờ bỏ chồng thêm lần nữa… Dù cay đắng ê chề đến đâu, tôi vẫn phải cố chịu đựng vì giờ tôi đã có các con tôi, tôi không thể làm gì để thay đổi cuộc đời bất hạnh của mình được. Kể từ ngày đó, chồng tôi cấm tôi không cho đưa các con về quê thăm bố mẹ. Đó là điều khiến tôi đau khổ nhất. Bố mẹ tôi ốm nặng rồi lần lượt qua đời. Chồng tôi chỉ cho phép tôi dắt các con về đưa tang ông bà chứ tuyệt đối không cho tôi về chăm sóc bố mẹ tôi trong những ngày bệnh nặng. Đến đám tang bố mẹ tôi, anh ta cũng không một lần ghé về thắp cho ông bà ngoại cây hương. Tôi sống cùng với chồng con, đẻ thêm cho anh ta mà lòng tôi chai sần bởi những vết thương chồng chéo lên nhau không bao giờ lành được… Vết thương này chưa liền sẹo, vết thương kia đã rỉ máu.
Tôi sống lầm lũi với 4 đứa con, với ông chồng thô bạo, say khướt. Một đời lầm lũi, ngẩng mặt lên quay đầu bốn phía là điệp trùng rừng cà phê vùng đất đất đỏ bazan này. Nước mắt tôi bao lần mặn chát chan đầy trên rẫy, thấm ngược vào tim. Chồng tôi giờ đã già, nghiện rượu nặng, các con tôi có đứa đã lập gia đình, có con. Thế nhưng mỗi lầnlên cơn say, chồng tôi vẫn lôi câu chuyện cũ năm xưa của tôi ra đay nghiến chì chiết khiến cho các con buồn bã, e ngại mỗi lần về nhà bố mẹ… Các con tôi lớn lên, dâu rể không ai không biết câu chuyện buồn của đời mẹ. Câu chuyện mà tôi chôn dấu rất sâu, chôn vĩnh viễn kể từ ngày bỏ nhà bỏ quê ra đi…
Hết.

vậy là hết rồi hả thớt……cuộc đời cô khổ thiệt :(

@huongduong : ừa, mình thích trc kia cô ấy ở lại làm vk K có phải tốt. Người ta đàm tiếu, dị nghị mãi cũng thôi, mà mình có lý do rõ ràng đó chứ. Khổ bao nhiu người.

@Sheherazade uk…….để K ở lại mờ như vậy nữa,thấy k hay lắm3blingeye3

viết cả truyện cơ đới3ahhyes3

sao bạn lại nói vậy, mình chỉ ghi lại chuyện đời của người khác thôi… 3blingeye3

@Sheherazade ờ thì có nói gì khác đâu kà 3ahhyes3

Chủ đề cùng mục


bố mẹ, người tôi, gia đình, chú rể, hái dâu, người con, con gái, bố mẹ tôi, vẫn thường, ngồi bên cạnh,
https://linkvaobong88ag.club Lời Ca Khúc Tin mới Tin bóng đá Chords up

Bản quyền bởi VietYO.com v3.0 - Viet Nam Youth Online
Diễn đàn mở của cộng đồng người Việt trẻ online - Liên hệ (info @ vietyo.com)