Tâm sự - chia sẻ 2013-07-29 14:59:20

VỢ chồng" ngớ ngẩn " và ước mơ ly sữa cho con


Ngày ngày, anh đi chăn trâu cho bố mẹ còn chị ở nhà với con, những lúc lên cơn chị lại đánh 2 đứa trẻ…
Đó là hoàn cảnh gia đình anh Đinh Văn Lương (SN 1986) và chị Đinh Thị Luyến (SN 1989) ở thôn Tân Lợi, xã Yên Hóa, huyện Minh Hóa, tỉnh Quảng Bình.

Căn nhà lụp xụp của vợ chồng anh Lương
Ông Đinh Minh Luyện, bố anh Lương kể: 'Cách đây mấy năm, Lương bị viêm não Nhật Bản.
Do gia đình không biết và đưa đi bệnh viện chậm nên khi điều trị được bệnh thì di chứng để lại là bại liệt, cấm khẩu, mất trí nhớ… và chứng thần kinh vĩnh viễn.
Nửa năm trời anh nằm một chỗ, sang tháng thứ 7, mọi người mới động viên anh dậy bắt đầu tập ăn, tập nói, tập đi lại từ đầu như đứa trẻ. 
Từ đó trở đi anh cứ ra ngẩn vào ngơ, ai hỏi gì cũng chỉ nói bập bẹ đôi câu, đi đi lại lại như cái bóng và không làm được việc gì nên ăn rồi suốt ngày đi chăn trâu cho bố mẹ. 
'Đi chăn trâu được một thời gian Lương quen Luyến, Luyến lại có tiền sử về bệnh thần kinh từ nhỏ.
Hai người 'ngẩn ngẩn ngơ ngơ' gặp nhau rồi về ở với nhau, biết là sẽ khổ nhưng gia đình không ngăn được', ông Luyện thở dài. 
Cưới nhau từ năm 2008, sau đó 1 năm thì cháu Đinh Văn Lịch và năm 2012 là cháu Đinh Trung Lộc chào đời.
Bố mẹ cũng làm nông nên rất khó khăn, vay mượn mãi cũng chỉ làm được cho anh chị túp lều tạm bợ.
Đất thì có nhưng cả anh và chị đều không biết làm gì, căn nhà vì thế nên không có sân, cũng chẳng có vườn, quanh nhà chỉ có vài cây mía và cỏ mọc um tùm che kín cả lối đi.
Trong túp lều đơn sơ chỉ có 1 chiếc giường đôi làm chỗ ngủ cho 2 vợ chồng và 2 con nhỏ, hoàn toàn không có những vật dụng cần thiết để phục vụ cho cuộc sống gia đình. 

Quanh nhà nhìn đi nhìn lại chỉ thấy toàn cỏ cỏ.
Vì bố mẹ cứ 'ngẩn ngẩn ngơ ngơ' nên 2 đứa con (đứa lớn 5 tuổi, đứa nhỏ 16 tháng) không có cái ăn và không được chăm bẵm nên cũng èo uột, lem luốc.
Về phần anh Lương, không làm được gì nên suốt ngày đi chăn trâu ngoài đồng
Còn chị Luyến, khi tỉnh không sao, lúc bực tức trong người, con quấy là chị lại đánh đến khi chúng khóc thét chị mới nhớ ra, ôm con dỗ dành.
Lâu lâu, chị cũng phụ bố mẹ chồng làm hơn 1 sào ruộng và mấy sào vườn để có cái ăn cho cả gia đình, 2 đứa trẻ vì thế nên lâu lắm mới có hộp sữa gọi là.
Cứ thấy con nhà hàng xóm uống sữa là 2 đứa bé cứ khóc ngằn ngặt đòi mẹ mua.
Hiện nay, cả anh và chị đều đang phải điều trị tâm thần ngoại trú. Anh Lương vẫn phải uống thuốc đều đều, cứ 4 tháng phải mua thuốc 1 lần, mỗi lần khoảng 1 triệu đồng.
Các anh chị đều đã ra riêng, ai cũng khó khăn nên chỉ giúp được phần nào, còn bố mẹ đã già mà vẫn phải gồng lưng nuôi hai đứa con 'ngẩn ngơ' và 2 đứa cháu nội.
Không biết rồi đây, khi bố mẹ không còn làm việc được nữa anh chị và 2 cháu sẽ lấy gì để ăn.
 
Hỏi chị Luyến muốn ước điều gì chị chỉ cười một cách ngây ngô: 'Sữa cho con, kẻo con đòi lại đánh con, tội'.
Không thể thực hiện tác vụ do chủ đề hiện đang ở trạng thái lưu trữ

Chủ đề cùng mục


ngẩn ngơ, bố mẹ, 2 đứa, chăn trâu, đi chăn trâu, lại đánh, gia đình, đi chăn trâu cho bố, Đinh Văn, vợ chồng,
https://linkvaobong88ag.club Lời Ca Khúc Tin mới Tin bóng đá Chords up

Bản quyền bởi VietYO.com v3.0 - Viet Nam Youth Online
Diễn đàn mở của cộng đồng người Việt trẻ online - Liên hệ (info @ vietyo.com)